Trong thời gian vừa qua tôi thấy có quá nhiều vần
đề mà sinh viên mới ra trường đặt ra và có quá nhiều điều khiến họ nản
lòng khi bước chân đi tìm việc làm. Tôi cũng như các bạn, tôi cũng là
sinh viên mới ra trường, học hành cũng ở mức bình thường, học ở một
trường cũng không có gì là danh giá lắm và tôi xuất thân còn bình thường
hơn những gì tôi vừa nêu.
Tôi muốn chia sẻ với các bạn mốt số điều mà tôi trải nghiệm trong quá trình tìm'' bát cơm manh áo sống qua ngày ''
Trước hết tôi xin nói rằng các bạn hãy tập trung vào bản thân
mình, khám phá bản thân xem bạn đang ở đâu và bạn có cái gì? Sau đó hãy
tập trung cải thiện cái mình còn yếu hay nói cách khác là cái mình dở
ẹc.
Tôi khuyên bạn đừng có tư tưởng phó mặc để cảm xúc chi phối
chúng ta, đừng để cái thực tại phũ phàng khiến chúng ta chùn bước. Vì
sao ư? Bạn hãy test thử như sau nhé: Hãy lặp lại những gì mà bạn cho là tồi tệ nhất mà bạn vừa trải qua, kinh tế suy thoái, ngân hàng, doanh nghiệp
và mọi thứ nói chung là đen tối và dường như chúng ta đã sinh ra không
đúng thời? Phải chẳng con đường chúng ta lựa chọn không phù hợp? Bạn
thấy thế nào? Thật kinh khủng phải không bạn. Tôi và bạn ra trường đúng
cái lúc chẳng thấy gì là thuận buồm xuôi gió cả. Có bạn thấy mình trong
hoàn cảnh như vậy đã phải thốt lên: ôi, nó vỗn dĩ thế kệ nó đi, đến đâu
thì đến hoặc hầu như giống như chúng ta thường thấy, mọi người đem bộ
mặt ủ rũ để đi giao thiệp với mọi người về vấn đề mình đang sợ hãi và cứ
thế nó lây lan từ người này đến người khác khiến không chỉ một người mà
cả ngàn sinh viên như chúng ta lo lắng....thật kinh khủng, chúng ta
giống như những chú gà con khi thấy một cơn gió to chúng chạy nháo nhác
cứ như thể rằng chúng sắp chết đến nơi.
Đến đấy các bạn hiểu rằng tại sao tôi lại nói các bạn cần quan
tâm đến bản thân mình hơn rùi chứ? vì sao? đơn giản là vì chúng có lợi
cho chính bản thân chúng ta trong mọi trường hợp. Còn kêu ca có làm kinh
tế khá lên không? chúng ta có việc làm không? ngân hàng sẽ thương hại và tuyển dụng
chúng ta không? dĩ nhiên là không. Tôi lên diễn đàn hi vọng sẽ có nhiều
bạn chia sẻ cho tôi biết các bạn đang làm gì để hoàn thiện mình chẳng
hạn như khoe với mọi người rằng đang học 1 lớp kĩ năng nào đó mà phục vụ
cho công việc sắp tới. Điều đó đáng lẽ ra phải phổ biến hơn hết, nó
giúp các bạn khác sẽ biết phải làm gì để hoàn thiện mình. Nhưng thực tế
lại hoàn toàn ngược lại, nó xuất hiện với tần suất quá thấp. Tôi gặp
thấy 1 tình huống rất phổ biến là các bạn sinh viên mới ra trường luôn
hét toáng lên như thể không ai biết các bạn là những người không có kinh
nghiệm vậy? tôi luôn thấy các câu đại loại mình là sinh viên làm gì có
kinh nghiệm liệu có phù hợp hay không với vị trí ứng tuyển đòi hỏi kinh
nghiệm không? đầy rẫy trên các website hoặc đại loại như không có kinh
nghiệm như mình thì chỉ có thất nghiệp? bạn thấy kinh khủng không? Tôi
thì không thích điều này lắm.
Tôi xin chia sẻ với các bạn 1 cậu chuyện mà mới đây tôi mới trải qua,
cách đây vài hôm thôi, tôi thấy 1 vị trí đăng tuyển đòi hỏi kinh nghiệm 1
năm tôi đã ứng tuyển và tôi được mời đến phỏng vấn, tôi cảm thấy có vẻ
mình may mắn. Nhưng các bạn biết không khi đến phỏng vấn họ luôn hỏi tôi
là em có biết điều kiện tuyển vào ngân hàng
là gì không? và tôi nói lại với họ em thấy đâu đâu cũng đòi hỏi có kinh
nghiệm mà cái này em không tài nào có được. Họ hỏi ngược lại tại sao em
lại ứng tuyển vào vị trí này? tôi trả lời đơn giản rằng: em thấy nó
đúng chuyên môn của em được đào tạo
và nhất là trong thời kì kinh tế khó khăn em cần phải ứng tuyển vào vị
trí mà em có lợi thế nhất vì chỉ có như vậy em mới thể hiện được bản
thân mình và nếu có phải học việc em sẽ thích nghi nhanh hơn. Sau đó thì
họ đưa ra 1 loạt các tình huống nào là nợ xấu ngân hàng đang tăng thậm chí các con số thực tế còn hơn thế hay ngân hàng đang cơ cấu lại và cái cơ bản là điều kiện tuyển vào ngân hàng
là phải có kinh nghiệm, thật không còn gì để nói, họ khủng bố tôi bằng 1
loạt các tình huống, lúc đó tôi chỉ muốn thốt lên: những cái đó em biết
các anh không cần phải nhắc. Nhưng may mà tôi kiểm soát được.
Cuối cùng thì tôi cũng đã nói được đúng những gì mà tôi nghĩ, tôi đã hỏi
họ 1 câu: các anh nghĩ sao nếu các nhân viên có kinh nghiệm không làm
việc cho ngân hàng của anh nữa bởi 1 ngân hàng khác hấp dẫn hơn và các anh lại tuyển dụng những nhân viên có kinh nghiệm nhưng có hiệu quả không cao? và họ đã nói rằng đó là điều ngân hàng
anh đang cân nhắc. Đến đây tôi thấy nhẹ nhõm hơn.sau đó tôi lại bị phủ
đầu bằng 1 câu thăm dò? em có biết mức lương của các nhân viên ngân hàng
hay không? tôi trả lời: theo em được biết nó không được cao so với
trong giai đoạn kinh tế ổn định nhưng trong giai đoạn này em nghĩ nó đủ
để họ sống và nếu đủ sống trong thời kì này với mức đó em nghĩ đó là
điều may mắn. Và cuối cùng họ hỏi mình một câu chốt hạ: em mong muốn vào
vị trí nào? tôi nói luôn là tôi mong muốn vào bên tín dụng. Họ hỏi tại sao? đơn giản vì sau này tôi mong muốn làm kinh doanh mà công việc tín dụng sẽ giúp tôi hiểu biết về nhiều ngành nghề khác nhau và nói tóm lại thì tôi nghĩ nếu ai muốn khỏi nghiệp kinh doanh nên làm tín dụng.
Các bạn biết đấy, sau cuộc phỏng vấn này tôi biết chắc là tôi thất bại,
đơn giản là vì tôi không có bảng điểm và cái thứ hai là tôi chưa đi
phỏng vấn, đây là lần đầu tôi đi. Nhưng tôi đã học được nhiều điều từ
lần tham chiến này.
Thứ nhất, tôi thấy đừng lo lắng quá mức về vấn đề mình có kinh nghiệm
hay không? tôi không có ý nói rằng nó không quan trọng mà đơn giản vì
chúng ta không có cách nào để có kinh nghiệm cả, vậy lo lắng được gì
không? chiến lược của tôi là nên nộp hồ sơ vào vị trí đòi hỏi kinh
nghiệm từ 1 năm trở xuống và ở những nơi đại loại như chi nhánh hay
phòng giao dịch xác suất sẽ cao hơn nhiều.
Điều thứ 2 là tôi có tự tin và đủ tính táo để trả lời 1 cách khôn khéo
hay không? cái này thì chắc hẳn nhiều bạn sinh viên có ''kinh nghiệm''
còn nếu không có thì phải mầy mò mà học thôi không còn cách nào khác đâu
bạn ạ, còn học gì và ở đâu đấy là ở bạn, bạn có hiểu bản thân mình
không đã.
Điều thứ 3 đó là hãy coi việc đi phỏng vấn là bình thường nó không hề
ghê gớm như các bạn nghĩ đâu chẳng ai ăn thịt bạn cả, đơn giản là họ
phỏng vấn để tìm người họ cần tuyển còn nếu bạn không phù hợp tốt hơn
hết hãy trau dồi cho mình những thứ mà họ cần và mình có thể cả thiện
được, chỉ khi nào nhu cầu của nhà tuyển dụng
và khả năng đáp ứng của bên ứng tuyển phù hợp với nhau thì mới có hợp
đồng lao động được kí kết. Cái này quá rõ ràng trong kinh doanh chắc hẳn
các bản hiểu rõ hơn tôi. Chúng ta là sinh viên mới ra trường chẳng có
gì để mất cả, hãy cứ mạnh dạn ứng tuyển, tôi cá là bạn sẽ trưởng thành
lên rất nhiều. Điều quan trọng là bạn phải học được điều gì đó khi bạn
bị từ chối. Nếu bạn đã đủ sự tự tin hãy tìm những nhà tuyển dụng
tốt nhất để ghi tên mình trong đội ngũ nhân viên của họ. Cánh cửa này
đóng lại sẽ có một cánh cửa khác mở ra và cơ hội chia đều với mọi người.
Tôi khuyên các bạn hãy vững tin vào nghề nghiệp bạn đã chọn đừng đổi
nghề, chúng ta chưa thử sức nên chưa thể kết luận nó chỉ bằng sự đi
xuống của nền kinh tế. Các banker
hãy tin vào tương lai của chính các bạn. Chúng ta học lấy bằng cử nhân
thì ngoài mục đích có thu nhập cao thì còn có 1 mục đích khác nữa đó là
xác định xem chúng ta sẽ phải là con người như thế nào đúng không các
bạn? chúc các bạn thành công trên con đường đã chọn.
Good lucky!
Home »Unlabelled » Suy nghĩ và ước muốn của sinh viên mới ra trường
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét